Những vấn đề chung (số 5 - 2020) 0000-00-00 00:00:00

Thời còn khỏe, mỗi năm nghe gió heo may về, mẹ tôi lại nhẩm thầm câu hát trong bài “Áo mùa đông”. “Gió bấc tới đây xào xạc rung cây lá lá bay, một mùa đông bao người đan áo”*. Bởi không khí lạnh về khiến mẹ lại nhớ về phong trào “Mùa đông binh sĩ” hồi chín năm chống Pháp, động viên hậu phương tặng áo ấm cho bộ đội. Ngày ấy, mẹ là một trong số ít phụ nữ trong làng như chị Thảo, chị Loan…biết đan áo len, áo sợi. Nhờ thế, các chị tôi cũng tập, rồi biết đan. Những chiếc áo ấm do bàn tay khéo léo của mẹ và chị em  trong làng đã được gửi ra tiền tuyến cho bộ đội.

Khi kháng chiến lan rộng đến Tứ Kỳ thì quê tôi đã xây dựng được “Làng chiến đấu” với những hàng rào tre kín lũy, hào giao thông  liền nhà, liền xóm, xen với ụ súng, hầm phòng tránh bom đạn. Từ đó, nhiều đơn vị bộ  đội cũng hành quân qua hoặc đóng lại ít ngày. Thế là phong trào gửi áo ấm cho binh sĩ càng khẩn trương. Nhiều mẹ, nhiều chị thức thâu đêm đan áo để kịp gửi các anh lên đường. Trong đó, có một chiến sĩ hay hát bài “Áo mùa đông”, mãi sau này tôi mới biết đó là sáng tác của nhạc sĩ Đỗ Nhuận. Thời gian anh ở lại không lâu, nhưng đã dạy lũ trẻ chúng tôi thuộc bài hát ấy. Ca từ và giai điệu thiết tha của bài hát  như  nói đúng tâm trạng, tình cảm của những người đan áo nên được các mẹ, các chị nhập tâm: “Này người ơi tôi nhớ thấy nhiều người bạn tôi trong nắng quá chiều ngồi miền quê đan áo…” Và rồi mũi đan càng mau, đường khâu thêm gấp. Có một chuyện rất cảm động sau hòa bình lập lại 1954. Người chiến sĩ trẻ tên Hà, quê rất xa trở về vẫn nhớ đến thăm mẹ và các chị em. Anh đã bận chiếc áo trấn thủ mảu cỏ úa. Khi vào nhà, anh cởi trấn thủ ra vẫn còn áo len của mẹ và các chị gửi cho. Anh còn nhớ ngày ấy được lệnh hành quân vội nên mẹ và hai chị đã nhanh tay mỗi người đan một vạt để kịp khâu thành áo tặng anh. Nhiều đêm đứng gác hay những lần ra trận, anh đều nhớ về mẹ và các chị, đợi ngày chiến thắng cùng chiếc áo trở về. Mẹ tôi và các chị nghe xúc động, mắt hoe. Còn anh, anh lại hát bài đã dạy chúng tôi hồi thiếu nhi: “Này người ơi tôi thấy nhớ nhiều người mẹ mong con ngóng những chiều chờ cầm áo đưa theo”...

Dừng một lát, nghe mẹ và các chị hỏi về anh Hùng, anh Mộng, anh Sơn…thì Hà lặng đi, mặt buồn, ngập ngừng, không nói được. Rồi như để vơi đi điều khó nói, anh lại nhè nhẹ hát “Này người ơi có thấy phút nào từng đoàn quân khâu áo nhuốm đào thành cớ cuốn lên cao”…Đến đây thì mẹ và các chị đã hiểu phần nào về những anh bộ đội vừa nhắc tên chưa hoặc không về nữa. Mẹ bước lạị gần Hà, tay vuốt lên tấm lưng còn mặc chiếc áo len …

Thế rồi Hà xin phép về đơn vị sau khi biếu mẹ một mảnh vải dù. Từ ấy, sau nhiều năm, dù mẹ tôi đã đi xa, nhưng câu chuyện tặng áo ấm cho bộ đội và bài hát “Áo mùa đông” vẫn còn nhiều người dân quê tôi nhắc nhở, vi mối tình quân dân  ấm áp vô cùng./.

*Những câu trong ngoặc kép (“) là trích bài hát“Áo mùa đông”

Bài của Nguyễn Thế Trường 

Đăng trên Bản tin Khoa học và Công nghệ Hải Dương số 5 ra tháng 12 năm 2020

Tin khác

Lĩnh vực thủ tục hành chính nào ưu tiên thực hiện trên môi trường điện tử
Total Votes:
First Vote:
Last Vote:
Số lượt truy cập: 32130693
Đang trực tuyến: 242

SỞ KHOA HỌC VÀ CÔNG NGHỆ TỈNH HẢI DƯƠNG

Trưởng Ban biên tập: ThS. Phạm Văn Bình - Giám đốc Sở Khoa học và Công nghệ Hải Dương

Giấy phép số: 01/GP-STTTT do Sở TT&TT cấp ngày 29/06/2015.

Địa chỉ: Số 209 Nguyễn Lương Bằng - TP. Hải Dương - tỉnh Hải Dương.

Website Sử dụng Portal mã nguồn mở Joomla, theo luật GNU/GPL.

Điện thoại: 0220. 3892436 - Fax: 0220.3893912